Một cái tên, nghe trước khi gặp
A Name Heard Before a Face Was Seen
Mình biết Phương từ hồi cấp hai. Nhưng là biết cái tên, chứ chưa từng gặp mặt.
Hồi đó mình học thêm cùng đám bạn trường Phương. Cái tên ấy được nhắc đến nhiều đến mức nghe thành quen, dù mình chưa hình dung được người đó ra sao.
Năm lớp tám, mình lần đầu biết Facebook là gì. Nhà mình khi ấy không có điện thoại, cũng không có internet — muốn xem thì phải sang nhà người anh, ngồi nhờ. Và trong lần đầu tiên được nhìn thấy cái thế giới đó, mình chỉ vào màn hình, nói với anh: "Đây là người em biết."
Chín năm sau, người trong tấm hình ấy thành vợ mình.
Còn Phương thì đến hôm nay, đọc tới đây, mới biết chuyện này.
I knew Phương since middle school. Not from meeting her — just from hearing her name.
Back then I was taking extra classes with friends from her school. Her name came up so often it felt familiar, even though I couldn't picture who she was.
In eighth grade, I learned what social media was for the first time. Our house had no phone, no internet — I had to go to my older brother's place to use his. And in that very first moment of seeing that world, I pointed at the screen and said: "That's someone I know."
Nine years later, the person in that photo became my wife.
Phương is only learning about this right now, reading these lines.

















