Wedding Invitation

Tiến Khải & Thanh Phương

18 . 10 . 2026

Kính mời:Dear: Quý Khách

Thiệp có nhạc nền — bạn có thể tắt bất cứ lúc nàoBackground music plays — you can turn it off anytime

save the date

Trần Tiến Khải & Nguyễn Thanh Phương

Chủ Nhật, 18 tháng 10 năm 2026Sunday, October 18th, 2026

Nhằm ngày 09.09 năm Bính Ngọ9th day · 9th lunar month

Pullman Vũng Tàu  ·  TP. Hồ Chí Minh

Không gian tiệc cưới tông trắng ngà với hoa lan trắng

Chúng mình cònWe have

NgàyDays
GiờHrs
PhútMins
GiâySecs

nữa là về chung một nhàuntil we become one family

Trân trọng kính mờiTogether with our families, we invite

Quý Khách

Đến dự buổi tiệc chung vui cùng gia đình chúng tôi,
chứng kiến khoảnh khắc chúng mình chính thức nắm tay nhau
bước vào một hành trình mới.

To join us at our wedding celebration,
and witness the moment we take each other's hand
into a new chapter of life together.

Hôn nhân là chuyện cả đời,
Yêu người vừa ý, cưới người mình thương.

Marriage is a lifelong bond —
to love truly, and wed with a full heart.

with the blessing of

Hai Gia ĐìnhOur Families

Nhà Trai Groom’s Family

Ông Trần Thế Long

Bà Nguyễn Thị Tuyết Mai

45/8/3 Xô Viết Nghệ Tĩnh
P. Vũng Tàu, TP. Hồ Chí Minh

Nhà Gái Bride’s Family

Ông Nguyễn Văn Thắng

Bà Trần Thị Thanh Vân

383/51 Bình Giã
P. Tam Thắng, TP. Hồ Chí Minh

Út Nam · Son

Trần Tiến Khải

Trưởng Nữ · Daughter

Nguyễn Thanh Phương

our story

Chuyện Của Chúng MìnhOur Story

Chín năm, kể từ một lời xin lỗi.
Kể bởi chú rể.

Nine years, from a single apology.
As told by the groom.

Chương I

Một cái tên, nghe trước khi gặp

A Name Heard Before a Face Was Seen

Mình biết Phương từ hồi cấp hai. Nhưng là biết cái tên, chứ chưa từng gặp mặt.

Hồi đó mình học thêm cùng đám bạn trường Phương. Cái tên ấy được nhắc đến nhiều đến mức nghe thành quen, dù mình chưa hình dung được người đó ra sao.

Năm lớp tám, mình lần đầu biết Facebook là gì. Nhà mình khi ấy không có điện thoại, cũng không có internet — muốn xem thì phải sang nhà người anh, ngồi nhờ. Và trong lần đầu tiên được nhìn thấy cái thế giới đó, mình chỉ vào màn hình, nói với anh: "Đây là người em biết."

Chín năm sau, người trong tấm hình ấy thành vợ mình.

Còn Phương thì đến hôm nay, đọc tới đây, mới biết chuyện này.

I knew Phương since middle school. Not from meeting her — just from hearing her name.

Back then I was taking extra classes with friends from her school. Her name came up so often it felt familiar, even though I couldn't picture who she was.

In eighth grade, I learned what social media was for the first time. Our house had no phone, no internet — I had to go to my older brother's place to use his. And in that very first moment of seeing that world, I pointed at the screen and said: "That's someone I know."

Nine years later, the person in that photo became my wife.

Phương is only learning about this right now, reading these lines.

Chương II

Cùng một ngôi trường,
hai đường đi

Same School,
Different Paths

Lên cấp ba, mình vào cùng trường với Phương. Khác lớp.

Ba năm ấy, hai người gần như không có điểm nào giao nhau. Mỗi người một quãng đường riêng, những người bạn riêng, những điều quan tâm riêng.

Điều duy nhất mình biết về Phương thời đó, cũng là điều cả trường đều biết: Phương xinh.

In high school, we ended up at the same school. Different classes.

For three years, our paths barely crossed. Each of us had our own world, our own friends, our own things to care about.

The one thing I knew about Phương back then — the thing everyone at school knew — was that she was beautiful.

Khải và Phương
Khải và Phương
Chương III

Lần thứ hai,
ở một bàn ăn

The Second Time,
at a Dinner Table

Năm nhất đại học, mình được rủ đi ăn cùng một nhóm đông người. Bước vào, mình nhận ra Phương đã ngồi ở đó.

Không hiểu sắp xếp thế nào mà chỗ của mình lại ở ngay đối diện.

Cả bữa ăn hôm ấy, mình không dám nhìn lên lấy một lần.

First year of university. I was invited to dinner with a large group. When I walked in, I saw that Phương was already there.

Somehow the seating placed me directly across from her.

For the entire meal, I didn't dare look up once.

Khải và Phương trên phố đêm
Khải và Phương chụp cùng nhau
Chương IV

Một tin nhắn xin lỗi

An Apology Message

Rồi sau bữa đó cũng chẳng có gì.

Phải hơn nửa năm sau mới có một dịp: trong đám bạn xảy ra một chuyện trêu đùa hơi quá. Chuyện không liên quan gì đến mình, nhưng người nhắn tin xin lỗi Phương lại là mình.

Đến giờ mình vẫn không giải thích được vì sao lại là mình.

Chỉ biết rằng cái tin nhắn xin lỗi đó, hoá ra, là lời ngỏ đầu tiên.Nguyên văn — chú rể

After that dinner, nothing happened for a long time.

More than six months later, something came up — a friend in the group played a prank that went a little too far. It had nothing to do with me, but the person who messaged Phương to apologize was me.

To this day, I still can't explain why it was me.

All I know is that message, sent as an apology, turned out to be the first move.The groom, in his own words
Chương V

Cây kem chín mươi lăm nghìn

A Ninety-Five-Thousand-Dong Ice Cream

Nhắn tin qua lại một thời gian khá dài, mình mới mời được Phương đi chơi lần đầu.

Hôm đó Phương đến, vẫn xinh như cả trường từng biết. Còn mình thì chuẩn bị sơ sài đến mức bây giờ nhớ lại vẫn thấy ngại.

Mình mua cho Phương một cây kem. Chín mươi lăm nghìn — chín năm trước. Với một sinh viên năm nhất, đó là một số tiền đáng kể. Mình không nói gì cả, chỉ đứng nhìn Phương ăn cho hết.

Nghĩ lại, có lẽ đó là số tiền đáng nhất mình từng tiêu.

It took a long while of messaging before I finally managed to ask Phương out.

She showed up as beautiful as everyone at school had always known. I, on the other hand, had put so little effort into getting ready that even now, thinking about it still makes me cringe.

I bought her an ice cream. Ninety-five thousand dong — nine years ago. For a first-year student, that was real money. I said nothing. I just stood there while she finished it.

Looking back, it might be the most worthwhile thing I've ever spent.

Khải và Phương với bức tranh ký hoạ
Khải và Phương trên cầu gỗ ven hồ
Chương VI

Không có lời tỏ tình nào

No One Ever Said the Words

Chuyện lạ nhất của hai người là: chưa ai từng nói câu tỏ tình.

Không có buổi hẹn nào được dàn dựng, không có câu hỏi nào cần trả lời. Chỉ là đến một lúc nào đó, cả hai đều hiểu — và cùng biết rằng người kia cũng hiểu.

Tự biết thế là như thế.
Và như thế là như thế.Nguyên văn — chú rể

Chín năm sau, mình vẫn nghĩ đó là cách bắt đầu đúng nhất mà hai người có thể có được.

Còn điều giữ hai người lại được lâu đến vậy, mình nghĩ, chỉ đơn giản là sự dễ thương và thoải mái khi ở cạnh nhau. Không ai phải cố gắng để thành một người khác.

The strangest thing about us: neither of us ever said the words.

No staged moment, no question that needed answering. At some point, we both just understood — and knew that the other understood too.

To just know, the way you know.
And for that knowing to be enough.The groom, in his own words

Nine years on, I still think that's the most honest start two people could have.

What's kept us together this long, I think, is simply how easy and comfortable it is to be around each other. Neither of us has ever had to pretend to be someone else.

Chương VII

Những mùa
đã đi qua cùng nhau

Seasons
We've Lived Together

Chín năm, đo bằng những chuyến đi.

Bộ áo truyền thống đầu tiên ở một đất nước xa. Một ngọn tháp trong ngày trời rất trong. Những chiếc đèn trời bay lên từ một đường ray nhỏ. Lá đổi màu vài lần, áo khoác dày thêm vài lớp.

Điều duy nhất không đổi là người đứng cạnh trong khung hình.

Nine years, measured in journeys.

The first traditional outfit in a distant country. A tower on a day when the sky was very clear. Lanterns rising from a small railway. Leaves changing colour a few times, coats growing thicker.

The one constant: the person standing beside you in every frame.

Khải và Phương mặc hanbok dưới tán hoa mùa xuân
Khải và Phương trước cổng cổ
Khải và Phương ở tháp Tokyo
Khải và Phương ở Universal Studios
Khải và Phương trước toà lâu đài
Khải và Phương với đèn trời trên đường ray
Khải và Phương giữa hàng cây lá đỏ
Khải và Phương dưới tán cây mùa thu
Khải và Phương ở tháp Namsan
Khải và Phương ở bãi đỗ ngắm núi
Khải và Phương trên con đường hàng dừa
Khải và Phương chụp cùng nhau
Chương VIII

Điều mình biết ơn

What I'm Grateful For

Có những điều chỉ người sống cùng mới thấy.

Phương là người chịu khó nhất mình từng biết. Từ việc trong nhà cho tới những việc rắc rối bên ngoài — giấy tờ, bệnh viện, những thứ phải xếp hàng và chờ đợi — Phương lo hết, gọn gàng, không một lời kể công. Nhiều năm nay mình gần như không phải chạm tay vào.

Và Phương đã chọn gác lại công việc của mình, để chăm lo cho gia đình chúng mình.

Mình không biết gọi điều đó là gì cho đủ. Chỉ biết rằng mỗi lần bước vào nhà, mình được yên.

Đó là điều mình biết ơn nhất — và cũng là điều mình muốn dành cả phần đời còn lại để đáp lại.

There are things only someone who lives with you would notice.

Phương is the most hardworking person I've ever known. From things at home to the difficult things outside — paperwork, hospitals, everything that involves queuing and waiting — she handles it all, quietly, without ever asking for credit. For years now, I've barely had to lift a finger.

And she chose to step back from her own career to take care of our family.

I don't know how to put that into words properly. Only that every time I walk through the door, I feel at peace.

That is what I'm most grateful for — and what I want to spend the rest of my life living up to.

Khung chờ ảnh cưới studio
story-01  ·  dọc 4:5
Chương cuối

Ngày 18.10.2026

October 18th, 2026

Chín năm, kể từ một lời xin lỗi.

Ngày 18 tháng 10 năm 2026, trước sự chứng kiến của hai gia đình và những người thân thương nhất, chúng mình xin được gọi nhau bằng hai chữ mới: vợ chồng.

Cảm ơn bạn đã đọc đến những dòng cuối này. Sự hiện diện của bạn trong ngày ấy là niềm hạnh phúc của chúng mình.

Nine years, from a single apology.

On October 18th, 2026, surrounded by our two families and the people we love most, we ask to be called by two new words: husband and wife.

Thank you for reading all the way to these last lines. Having you with us that day is our greatest happiness.

wedding album

Album Ảnh Cưới

Ảnh mẫu Đây là các khung chờ ảnh studio thật. Chỉ cần thay file trong assets/img/ là album tự cập nhật.

Khung chờ ảnh cưới studio 1
studio-01  ·  dọc 4:5
Khung chờ ảnh cưới studio 2
studio-02  ·  ngang 3:2
Khung chờ ảnh cưới studio 3
studio-03  ·  dọc 2:3
Khung chờ ảnh cưới studio 4
studio-04  ·  ngang 3:2
Khung chờ ảnh cưới studio 5
studio-05  ·  dọc 4:5
Khung chờ ảnh cưới studio 6
studio-06  ·  panorama 2:1

the celebration

Sự KiệnThe Celebration

Chủ Nhật · 18.10.2026 · Nhằm ngày 09.09 năm Bính Ngọ

Sunday · 18.10.2026 · 9th day, 9th lunar month

Lễ Thành Hôn

Wedding Ceremony

07giờ 00

Tư Gia

Hôn lễ được cử hành tại tư gia
trong không khí thân mật của hai họ.

The ceremony takes place at the family home,
in the warmth of close family.

Tiệc Mừng Lễ Thành Hôn

Wedding Reception

17giờ 30

Pullman Vũng Tàu

Sảnh tiệc Vũng Tàu · Banquet Hall
15 Thi Sách, P. Vũng Tàu, TP. Hồ Chí Minh

  • 17:30 Đón khách · Welcome
  • 19:00 Khai tiệc · Reception begins

Thêm vào lịch của bạnAdd to Calendar

the venue

Địa ĐiểmThe Venue

Khung chờ ảnh sảnh tiệc Pullman Vũng Tàu
venue  ·  ngang 2:1

Pullman Vũng Tàu

Sảnh tiệc Vũng Tàu · Banquet Hall

15 Thi Sách, Phường Vũng Tàu,
TP. Hồ Chí Minh, Việt Nam

Chủ Nhật, 18.10.2026 · 17:30Sunday, 18.10.2026 · 5:30 PM

Xem chỉ đườngGet Directions

r.s.v.p

Xác Nhận Tham DựRSVP

Sự hiện diện của bạn là niềm hạnh phúc của hai gia đình chúng tôi.
Vui lòng phản hồi trước ngày 10.10.2026.

Your presence is our greatest joy.
Please let us know by October 10th, 2026.

Bạn là khách củaYou are a guest of *
Bạn có tham dự không?Will you be attending? *